Tháng 07
23
Trang chủ >> Văn học >>

Tùy bút

Cuộc đời Ca sĩ Wanbi Tuấn Anh - ngẫm về sự vô thường của kiếp người

Cỡ chữ:
Tác Giả: Nhuận Đoan
Đăng ngày 23 - 07 - 2013 - Lúc 16 : 22 : 32 (GMT+7)
(PPUD) Những ngày gần đây, báo chí và cả những người hâm mộ đều nghẹn ngào khi nhắc đến chàng ca sĩ tài hoa mà bạc mệnh - Wanbi Tuấn Anh.

Người viết dù không phải là một fan của anh, cũng ít khi nghe các ca khúc của anh nhưng khi nghe tin anh về cõi vĩnh hằng, tự nhiên một cảm xúc thương tiếc như chính một người bạn của mình đã ra đi. Bất giác, tôi muốn viết về anh, viết về sự vô thường của cuộc đời này.

Vừa qua, người ta đọc một thông tin cũng làm thế giới sốc. Đó là diễn viên Cory Monteith, ngôi sao series phim Glee bị đột tử do rượu mạnh và heroin. Chúng ta thương tiếc nam tài tửnày nhưng một phần nguyên nhân cái chết ấy từ chính lối sống sai lầm của anh. Còn với chàng ca sĩ trẻ tuổi của chúng ta, anh đã nói một lời làm đau đáu lòng người ở lại: "Một người không rượu chè, bài bạc, ma túy như con mà lại bị căn bệnh này nhỉ?". Rồi dường như không thể kìm nén hơn, người mẹ bật khóc khi nhắc lại một câu nói của Wanbi: "Con không sợ chết, chỉ sợ sự chia ly".

Chúng ta có thể nói gì? Trong chốn showbiz Việt lắm thị phi với sự chạy đua tiền tài và danh vọng, một cuộc sống quá hào nhoáng với những cuộc vui thâu đêm mà mỗi lần đọc báo, chúng ta vẫn nghe những tiêu đề như “quán bar” “hộp đêm” “gái mại dâm”.... thì với một ca sĩ có lối sống “sạch” như Wanbi, dễ có mấy ai? Thế nhưng, trong độ tuổi đang tràn đầy sức sống như thế, anh lại mắc một căn bệnh nặng hiếm gặp. Suốt 4 năm chiến đấu với căn bệnh ung thư tuyến yên triệu người mới có một người mắc phải, anh không bao giờ ngừng hy vọng “Với tôi, mỗi lần chữa trị cũng giống như một cuộc chiến dai dẳng, mà tôi không biết mình có chiến thắng được hay không, nhưng tôi vẫn phải chiến đấu đến cùng.

4 năm bị bạo bệnh, nhưng chàng trai có nụ cười ấm áp này vẫn kiên cường và lạc quan để được ở lại với cuộc đời. Trong thời gian căn bệnh hoành hành, nam ca sĩ trẻ vẫn lạc quan, không hề tỏ ra đau đớn. Vì không muốn mọi người lo lắng, anh cũng không bao giờ rên khóc. Thậm chí, trong thời gian chữa trị bệnh, nam ca sĩ đã có một nghĩa cử vô cùng cao đẹp khi góp một phần số tiền mình nhận được vào Quỹ bệnh nhi ung thư và mở một quỹ riêng mang tên “Cảm ơn” để chia sẻ sự may mắn của mình với những người có cùng hoàn cảnh nhưng không có điều kiện để theo đuổi việc chữa trị. Nhưng cuối cùng, anh vẫn phải khép lại giấc mơ của mình ở tuổi 26.

Bất cứ ai khi đọc những lời tâm sự này có lẽ đều thấy sống mũi mình cay cay: “Còn nhiều điều em chưa kịp làm, album vol.3 đã hứa hẹn nhiều mà chưa kịp ra, là bài hát thu âm cuối cùng với Phạm Quỳnh Anh mà em nói muốn mang qua cho chị Quỳnh Anh nghe mà chưa có dịp, là bản song ca với Thu Thủy chưa kịp quay MV, là mong muốn được song ca 1 bài với chị Mỹ Tâm mà chưa kịp ngỏ lời, là ca khúc sáng tác tặng Noo Phuoc Thinh chưa kịp hoàn tất, là lời hẹn hò đi du lịch cùng Tóc Tiên hè này không còn thực hiện được, là mong muốn được đích thân gửi lời cảm ơn đến tất cả những người đã giúp đỡ mình năm ngoái trong một hình hài thật khỏe mạnh đã không bao giờ còn làm được...”.

Đọc những dòng tâm sự của anh thông qua người quản lý, người ta thấy xót xa. Chàng trai ấy còn biết bao nhiêu dự định còn dang dở, anh bất lực nhìn cái chết nuốt lấy cơ thể mình dù vẫn cố gắng từng ngày đối chống chọi với bệnh tật cố gắng vùng vẫy trong vô vọng và bất lực. Biết bao nhiêu người chọn cách quyên sinh để giải quyết những bế tắc và khổ đau trong cuộc sống thì anh lại từng ngày từng ngày sống ý nghĩa và trọn vẹn. Môt trong những mong muốn cuối cùng của anh là không có nước mắt của ngày tiễn đưa, không có tiếng kèn sáo rình rang, chỉ có âm thanh du dương của tiếng nhạc như làm thanh thản người ra đi và ấm lòng người ở lại.

Ngẫm về cuộc đời vô thường

Nhìn về cuộc đời ngắn ngủi của chàng ca sĩ tài hoa bạc mệnh, có lẽ ai trong chúng ta cũng chợt giật mình cho sự vô thường của kiếp người.

“Thời gian thắm thoát trôi nhanh,

Phù du kiếp sống mong manh vô thường”

Cuộc đời ngắn ngủi quá, sự sống và cái chết chỉ cách nhau bằng một hơi thở. Cái lằn ranh vô hình đó ai cũng biết nhưng được bao nhiêu người tỉnh thức?

Hôm nay ta còn sống, còn nói cười, còn nghĩ mình cứ sống mãi, sống hoài để tận hưởng những lạc thú của trần gian, để hơn thua, được mất với đời. Nhưng khi vô thường ập đến, nhắm mắt rồi, cát bụi lại trở về với cát bụi hư vô:

 Khi đôi mắt nhắm nghiền và đôi tay lạnh ngắt

Quả tim không chuyển nổi máu tươi hồng

Thì danh vọng phải trả về cho sắc sắc

Thì bạc tiền đành hoãn lại chốn không không....

Những ân ái, hận thù và mưu chước

Những thăng trầm vinh nhục cũng luôn trôi.

(Kiếp người)

Dẫu biết sanh ra làm thân người là khổ nhưng biết khổ để lo tu, biết khổ để sống hết mình với đời, để không uổng phí một kiếp người:

Biết giả người ơi xin gác lại.

Con đường Phật pháp biết lo tu.

(Cõi bụi hồng)

Chúng ta hãy sống thật tốt, để mỗi ngày trôi qua thật ý nghĩa. Quan trọng hơn, mỗi Phật tử hãy nhắc nhớ mình siêng năng tu tập. Dù một ngày còn đủ tri giác, biết niệm một câu Phật hiệu, biết cúi lạy Đức Phật cầu xin sám hối, biết làm những việc thiện dù chỉ là nhỏ nhất, cũng vẫn cứ làm. Bởi đó là những nhân duyên tốt đẹp để mai này, có nhắm mắt nằm xuống, ta vẫn tin rằng cuộc đời mình chỉ là đang thay một chiếc áo hư cũ để mặc một chiếc áo hạnh phúc, an lạc hơn.

Tạm kết cho bài viết này, chúng tôi xin mượn lời chàng ca sĩ này đã viết trên facebook của mình: “Dù cuộc sống có tươi đẹp hay tồi tệ như thế nào thì cái gì đến cũng sẽ đến ... Không ai có thể biết trước được điều gì!... Vì vậy hãy trân trọng những giây phút mình đang được sống. ... Hãy sống thật hơn... chân thành hơn... tích cực hơn”

Nhuận Đoan

Theo Phật Pháp Ứng Dụng

ý kiến bạn đọc
Đánh giá bài viết
0 Lượt

Tin Mới

Cùng tác giả
Từ khóa
© Copyright 2014 Phòng Website Phật Pháp Ứng Dụng - Tu Viện Tường Vân. All Rights Reserved.
Địa chỉ : E4/6 – Nguyễn Hữu Trí – TT. Tân Túc – H.Bình Chánh – TP. HCM
Điện thoại : Văn Phòng Tu Viện Tường Vân (08)62689409 - Phòng Website (08)66758929