Ngữ Văn 8 Soạn Bài Ông Đồ

     

Nhằm mục đích giúp học viên nắm vững kiến thức và kỹ năng tác phẩm Ông đồ Ngữ văn lớp 8, bài bác học tác giả - vật phẩm Ông vật dụng trình bày đầy đủ nội dung, tía cục, bắt tắt, dàn ý phân tích, sơ đồ tứ duy và bài xích văn so với tác phẩm.

Bạn đang xem: Ngữ văn 8 soạn bài ông đồ

A. Câu chữ tác phẩm Ông đồ

Bao nhiêu khách thuê viết

Tấm tắc ngợi khen tài:

Hoa tay thảo đều nét

Như phượng múa, dragon bay”

Nhưng tưng năm mỗi vắng

Người mướn viết nay đâu?

Giấy đỏ buồn không thắm

Mực ứ đọng trong nghiên sầu

Ông thiết bị vẫn ngồi đấy

Qua đường không một ai hay

Lá vàng rơi trên giấy

Ngoài trời mưa lớp bụi bay

Năm nay đào lại nở

Không thấy ông đồ vật xưa

Những fan muôn năm cũ

Hồn nơi đâu bây giờ?

B. Tìm hiểu tác phẩm Ông đồ

1. Tác giả

- Vũ Đình Liên (1913 - 1996)

- Quê quán: Quê cội là ở thành phố hải dương nhưng sống chủ yếu ở Hà Nội

- Là trong những nhà thơ lớp trước tiên của phong trào Thơ mới

- phong cách sáng tác: Thơ ông mang nặng nỗi niềm xưa, nỗi niềm hoài cổ, hoài vọng

2. Tác phẩm

a, hoàn cảnh sáng tác: biến đổi 1936 khi Hán học, chữ Nho ngày dần suy tàn.

b, bố cục: 3 phần

- Phần 1 (hai khổ thơ đầu): Hình hình ảnh ông thứ thời kì đắc ý

- Phần 2 (hai khổ tiếp theo): Hình ảnh ông vật dụng thời suy tàn

- Phần 3 ( còn lại) : Tình cảm của nhà thơ

c, phương thức biểu đạt: từ bỏ sự + biểu đạt + Biểu cảm

d, Thể thơ : Ngũ ngôn

e, cực hiếm nội dung:

cửa nhà khắc họa thành công hình cảnh đáng thương của ông vật dụng thời vắng vẻ bóng, đồng thời gửi gắm niềm mến yêu chân thành ở trong nhà thơ trước một lớp tín đồ dần đi vào quá khứ, khơi gợi được niềm xúc động tư vấn của rất nhiều độc giả

f, quý hiếm nghệ thuật:

- Thể thơ ngũ ngôn

- Kết cấu trái lập đầu cuối tương ứng, chặt chẽ

- Ngôn từ trong sạch bình dị, truyền cảm

C. Sơ đồ tứ duy Ông đồ

*

D. Đọc gọi văn bản Ông đồ

1. Hình ảnh ông đồ thời kì đắc ý

- khung cảnh xuất hiện:

+Thời gian: hoa đào nở - mùa xuân

+ Hành động: bày mực tàu, giấy đỏ - hiện tượng chủ yếu của các nhà nho

+ Địa điểm: phố đông người → sự đông vui, náo nhiệt thời gian xuân về

- Hình ảnh ông đồ:

+ Cặp từ bỏ “mỗi năm…lại” → xuất hiện không còn xa lạ đều đặn của ông thiết bị như một thói quen thường lệ lôi cuốn sự chăm chú của bao tín đồ

+ Ông trang bị là trung trọng tâm của đều sự chăm chú bởi hồ hết nét “phượng múa dragon bay”, bạn người phần đa “tấm tắc ngợi khen tài” → Thời kì quà son của ông đồ

Hình hình ảnh ông đồ vật tượng trưng cho một nét truyền thống cuội nguồn văn hóa lâu đời của Việt Nam.

2. Hình ảnh ông thứ thời suy tàn

- khung cảnh đìu hiu, vắng vẻ vẻ:

+ “mỗi năm mỗi vắng” – lộ diện thưa thớt theo thời gian.

+ “Người thuê viết nay đâu?” - câu hỏi tu từ → xót xa về sự đổi khác của làng mạc hội, của lòng người.

Xem thêm: Văn 7 Cuộc Chia Tay Của Những Con Búp Bê (Trang 21), Soạn Bài Cuộc Chia Tay Của Những Con Búp Bê Lớp 7

→ Sự đối lập của cảnh quan với 2 khổ đầu ⇒ nỗi niềm day dứt, vẫn ông đồ gia dụng xưa, vẫn kỹ năng ấy xuất hiện thêm nhưng không người nào thuê viết, ngợi khen

- Hình ảnh ông thứ ngồi solo độc, lạc lõng giữa đường phố tập nập:

+ Hình hình ảnh nhân hóa: Giấy đỏ - không thắm, mực đọng – nghiên sầu, → không khí ảm đạm, gợi cảm xúc bẽ bàng, trơ trọi.

Xem thêm: Hoàn Cảnh Thành Phân Của Hội Nghị Vécxai Oasinhtơn Diễn Ra Trong Hoàn Cảnh

+ Tả cảnh ngụ tình: lá vàng, bụi cất cánh - Lá quà rơi gợi sự cô đơn, tàn tạ, bi quan bã, mưa bụi cất cánh gợi sự ảm đạm, nóng sốt

→ tâm trạng nhỏ người bi hùng tủi, cô đơn, tội nghiệp

Hình hình ảnh ông vật lạc lõng giữa đường phố - sự mai một của nét văn hóa truyền thống truyền thống, sự quên khuấy của lòng người so với những quý giá văn hóa tốt đẹp của dân tộc.

3. Tình cảm ở trong phòng thơ:

- Thời gian: mùa xuân - đào lại nở (lại: sự tái diễn tuần trả của cảnh thiên nhiên)

- Hình ảnh: “Không thấy”, khước từ sự xuất hiện của một người đã từng có lần trở thành niềm ngưỡng vọng

- câu hỏi tu từ bỏ : “Những fan muôn năm cũ...bây giờ?”: thắc mắc tu trường đoản cú không lời giải đáp → nỗi niềm xót xa, cay đắng.

Tấm lòng đồng cảm, thương xót của tác giả đối với không chỉ ông đồ mà sâu hơn, kia là với cả một giá trị truyền thống của dân tộc